【小6】25ページ かえりみち

リツしょー6[1]

シューヤ … リツのともだち[2]しょー4[3]からおなじ[4]クラス)

【1】リツ

ほーかごの さわがしいげんかんぐちで、いきなり、シューヤから「よっ」とこえをかけられて、ドキッとした。「あれ。シューヤやきゅーれんしゅー?」「きょーは、なし。かんとくきゅーよーだって 」うわばきをぬぎながらシューヤいってくつしたにポッカリあいたあなから、やんちゃそーなおやゆびをのぞかせた。そのゆびスニーカーおさめても、シューヤ なかなか、あるきだそうとしない。どーやら、いっしょにかえるのよーだ。

しょー4[5]からおなじ[6]クラスのシューヤいえちかいからシューヤやきゅーチームにはいるまでよくいっしょにとーげこーをしていた。なのに、きょーのぼくシューヤふたりきりかえりみちが、はてしなくとおくかんじられる。モタモタとくつをはきかえてそとでると、5がつそら まだあかるくグラウンドに まうすなぼこりを、にしびこがねいろてらしていた。

③「ああ、はら へった。きょーゆーはん、なにかなあ。あしたきゅーしょく、なにかなあ」「な、リツきのーやきゅー、みたか?」「なつやすみまで、あとなんにちだったっけ?」シューヤはなしが あちこちとぶのは、いつものこと。なのに、きょーぼく ついていけない。まるで なんにも なかったみたいに、シューヤふだんかわらないぼくだけが あのことをひきずっているみたいで、いっぽまえをゆくこんいろパーカーが、ドンドンにくらしくみえてくる。

きょーひるやすみ、ともだち5にんしゃべっているうちに、「どっちがすき?」ってはなしになった。「うみやま?」「なつふゆ?」「ラーメンカレー?」「はブラシかたいのとやわらかい?」みんなでじゅんしつもんをだしあい、「うみ」「うみ」「やま」「うみ 」と、ポンポンこたえていく。

⓹そのテンポに、ぼくだけついていけなかった。「どっちかなあ」とか「どっちもかな」とか、ひとりで ゴニョゴニョいっていたら、シューヤきゅーにイラついたぼくにらんだんだ。「どっちもすきってゆーの、どっちもすきじゃないのと、いっしょじゃないの?」さきの とがったするどいものが、みぞおちのあたりにズキッとささった。そんながした。

⑥そのままいまささりつづけて、あるいても、あるいても、ふりおとせないへんじをしないぼくしらけたのか、シューヤくちかずもしだいにへっておおどおりほどーきょーをわたるころにふたりしてスッカリだまりこんでいた。かいだんをのぼるシューヤぼくとのあいだに、きょりがひらく。ひろがる。

⑦ここ1ねんでグンとたかくなったあたまいち。たくましくなったあしどりぼくよりはんとしはやくうまれたシューヤ、これからもずっと、どんなこともテンポよくのりこえて、グングンまえすすんでいくんだろう。

⑧「はぁ」こえにならないためいきが、ぼくくちからもれてあしもとかげとけてゆく。どーしてぼくすぐにたちどまっちゃうんだろー? おもっていることがなんでいえないんだろー? 

ぼくうみのこんなところがすきだ。やまのこんなところもすきだ。その「こんな」をうまくことばにできたなら、シューヤとちゃんとかたをならべてあるいていけるのかな?「どっちもすき」と「どっちもすきじゃない」がいっしょなら、「いえなかったこと」と「なかったこと」もいっしょになっちゃうのかな? かんがえるほどにみぞおちのあたりがおもくなる。

⑩しりつこーえんないのゆーほどーにさしかかったころにぼくシューヤ3ぼいじょーもおくれをとっていた。もうダメだ。おいつけないあきらめきょーちで、ぼくてんあおいだしんじがたいものをみたそのときだった。

そらいちめんからシャワーのみずがふってきた。もちろん、そんなわけない。なのに、なぜだかとっさにプールのあとにあびるシャワーがうかんだのこーえんしんりょくがふりまくしょかにおいのせいかもしれない

⑫「うおっ」「なに、これ?」 あたまに、かおに、からだじゅーにうちつけるすいてきあめみとめるのに、すこしじかんがかかった。はれているのにあめなんて、ふしぜんすぎる。ぼくシューヤむやみにジタバタし、いみもなくとんだりはねたりして、またたくまてんきあめがとおりすぎていくと、たがいのぬれたあたまをゆびさしあってわらった

⑬ほんとーに、アッというまのことだったんだ。ザザッとみずがふってきて、なにかをあらいながしたシューヤのきどったまえがみがペタっとなったのがゆかいで、ぼくさんざんはらをかかえ、きがつくと、みぞおちいぶつきえてきた。

たんじゅんすぎるじぶんはづかしくなったのわらいおおなみがひいてからだ。うっかりはしゃいだバツのわるさをかくすように、ぼくスッとふせたアスファルトみずたまりに、にしびはんしゃがキラキラひかる。 そのまぶしさせなかをおされるように、「いまだ 」とおもった。いま、いわなきゃ、きっと2どといえない。「ぼくはれが すきだけど、たまには、あめも すきだ」ゆーきをふりしぼったわりにしどろもどろのたよりないこえでた

⑮「ほんとにりょーほー、すきなんだ?」シューヤ、しばし、 またたきとめて、マジマジとぼくかおみつめ、それからコックリうなずいたシューヤにしてめずらしくことばが ない。なのに、わかってもらえたきがした。

⑯「いこっか?」「うん」ぬれたじめんさっきよりもけいかいなあしおとをきざんで、ぼくたちまたあるきだした

ベトナム語

① Tại lối vào ồn ào sau giờ tan học, tôi bất ngờ bị Shuya chào một tiếng “Chào”, khiến tim tôi đập thình thịch. “Ồ. Shuya, buổi tập bóng chày thế nào?” “Hôm nay không có. Huấn luyện viên nói có việc gấp.” Shuya nói trong khi cởi giày đi trong nhà, ngón cái trông có vẻ nghịch ngợm thò ra từ lỗ hổng trên tất. Dù đã nhét ngón tay đó vào giày thể thao, Shuya vẫn không chịu đi. Có vẻ như cậu ấy định về cùng tôi.

② Shuya là bạn cùng lớp từ năm lớp 4. Nhà chúng tôi cũng gần nhau, nên trước khi Shuya gia nhập đội bóng chày, chúng tôi thường đi học và về nhà cùng nhau. Thế mà hôm nay, con đường về nhà chỉ có hai chúng tôi lại khiến tôi cảm thấy vô cùng xa xôi. Tôi lề mề thay giày rồi bước ra ngoài, bầu trời tháng Năm vẫn còn sáng, ánh nắng chiều chiếu xuống làm bụi cát bay lơ lửng trên sân trở nên vàng óng.

③ “Ôi, đói quá. Tối nay ăn gì nhỉ? Bữa trưa mai ăn gì nhỉ?” “Này, Ritsu. Cậu có xem trận bóng chày hôm qua không?” “Còn bao nhiêu ngày nữa là đến kỳ nghỉ hè nhỉ?” Shuya nói lung tung như vậy là chuyện thường ngày. Thế mà hôm nay, tôi lại không theo kịp. Shuya vẫn bình thường như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có mình tôi là vẫn còn vướng bận chuyện đó, và chiếc áo hoodie màu xanh đậm đang đi trước tôi một bước trông ngày càng đáng ghét.

④ Trong giờ nghỉ trưa hôm nay, khi đang trò chuyện với 5 người bạn, chúng tôi bỗng bàn đến chủ đề “Cậu thích cái nào hơn?”. “Biển hay núi?”, “Mùa hè hay mùa đông?”, “Mì ramen hay cà ri?”, “Bàn chải đánh răng cứng hay mềm?”. Mọi người lần lượt đặt câu hỏi cho nhau, và các câu trả lời “Biển”, “Biển”, “Núi”, “Biển” cứ thế vang lên liên tiếp.

⓹Chỉ có mình tôi là không theo kịp nhịp độ đó. Khi tôi lẩm bẩm một mình “Không biết chọn cái nào nhỉ” hay “Có lẽ cả hai”, Shuya bỗng dưng trừng mắt nhìn tôi với vẻ bực bội. “Nói thích cả hai chẳng phải cũng giống như không thích cái nào cả sao?” Một vật nhọn hoắt như mũi dao đâm thẳng vào vùng thượng vị của tôi. Tôi có cảm giác như vậy.

⑥ Cảm giác đó vẫn tiếp tục đâm vào tôi, dù tôi có đi bao xa cũng không thể gạt bỏ được. Có lẽ vì tôi không trả lời nên Shuya cũng dần ít nói hơn, và khi chúng tôi đi qua cầu vượt trên đường lớn, cả hai đã hoàn toàn im lặng. Khoảng cách giữa Shuya đang leo cầu thang và tôi ngày càng rộng ra.

⑦ Vị trí đầu cao hơn hẳn trong vòng một năm qua. Bước chân đã trở nên vững chãi hơn. Shuya, người sinh trước tôi nửa năm, chắc chắn sẽ tiếp tục vượt qua mọi chuyện một cách nhịp nhàng và tiến về phía trước không ngừng.

⑧ “Haa” Một tiếng thở dài không thành lời trào ra từ miệng tôi, tan biến vào bóng tối dưới chân. Tại sao tôi lại dễ dàng dừng bước như vậy? Tại sao tôi lại không thể nói ra những điều mình đang nghĩ?

⑨ Tôi thích những nơi như thế này ở biển. Tôi cũng thích những nơi như thế này ở núi. Nếu tôi có thể diễn tả được cái “như thế này” đó một cách khéo léo, liệu tôi có thể sánh vai cùng Shuya bước đi được không? Nếu “thích cả hai” và “không thích cả hai” là một, thì “những điều không nói ra” và “những điều chưa từng có” cũng sẽ trở thành một chăng? Càng nghĩ, vùng thượng vị của tôi càng nặng trĩu.

⑩ Khi đến đoạn đường dạo trong công viên thành phố, tôi đã bị Shuya bỏ xa hơn ba bước. Không được rồi. Tôi không thể đuổi kịp. Trong tâm trạng cam chịu, tôi ngước mắt lên trời. Chính lúc đó, tôi đã nhìn thấy một cảnh tượng khó tin.

⑪ Nước mưa như vòi sen đổ xuống từ khắp bầu trời. Tất nhiên, điều đó là không thể. Vậy mà, không hiểu sao, hình ảnh vòi sen tắm sau khi bơi lại chợt hiện lên trong đầu tôi, có lẽ là do mùi hương đầu hè lan tỏa từ những tán lá xanh tươi trong công viên.

⑫ “Ồ!” “Cái gì thế này?” Phải mất một lúc tôi mới nhận ra những giọt nước đập vào đầu, mặt và khắp người mình chính là mưa. Trời đang nắng mà lại mưa, thật là bất thường. Shuya và tôi loay hoay một cách vô cớ, nhảy nhót lung tung, và khi cơn mưa rào thoáng qua trong chớp mắt, chúng tôi chỉ vào đầu ướt sũng của nhau và cười.

⑬ Thật sự, mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Nước đổ xuống ào ào, cuốn trôi đi thứ gì đó. Tôi thấy vui vì mái tóc trước trán được chải chuốt của Shuya bị dính bết lại, nên ôm bụng cười ngặt nghẽo, và khi nhận ra thì cảm giác khó chịu ở vùng thượng vị đã biến mất.

⑭ Tôi cảm thấy xấu hổ vì bản thân quá đơn giản, chỉ sau khi cơn sóng cười đã lắng xuống. Như để che giấu sự ngượng ngùng vì đã vô tình vui đùa quá trớn, tôi nhanh chóng cúi đầu xuống. Ánh nắng chiều phản chiếu lấp lánh trên vũng nước trên đường nhựa. Như bị ánh sáng chói lòa đó đẩy lưng, tôi nghĩ: “Đúng lúc rồi.” Nếu không nói ngay bây giờ, chắc chắn sẽ không bao giờ nói được nữa. “Tớ thích trời nắng, nhưng thỉnh thoảng, tớ cũng thích mưa.” Dù đã cố gắng lấy hết can đảm, giọng nói của tôi vẫn lắp bắp và thiếu tự tin.

⑮ “Cậu thực sự thích cả hai à?” Shuya ngừng chớp mắt một lát, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, rồi gật đầu. Hiếm khi Shuya lại im lặng như vậy. Thế mà, tôi lại cảm thấy anh ấy đã hiểu.

⑯ “Đi thôi nhé?” “Ừ.” Bước chân của chúng tôi vang lên trên mặt đất ướt, nhẹ nhàng hơn lúc nãy, và chúng tôi lại tiếp tục đi.

かんじ

①放課後の騒がしい玄関口で、いきなり、シューヤから「よっ」と声を掛けられて、ドキッとした。「あれ。シューヤ、野球の練習は?」「今日は無し。監督、急用だって」上履きを脱ぎながらシューヤが言って、靴下にポッカリ空いた穴から、やんちゃそうな親指を覗かせた。その指をスニーカーに収めても、シューヤはなかなか、歩き出そうとしない。どうやら、一緒に帰る気のようだ。

②小4から同じクラスのシューヤ。家も近いから、シューヤが野球チームに入るまでは、よく一緒に登下校をしていた。なのに、今日の僕には、シューヤと二人きりの 帰り道が、果てしなく遠く感じられる。モタモタと靴を履き替えて外へ出ると、5月の空はまだ明るく、グラウンドに舞う砂埃を、西日が黄金色に照らしていた。

③「ああ、腹減った。今日の夕飯、何かなあ。明日の給食、何かなあ」「な、リツ。昨日の野球、見たか?」「夏休みまで、あと何日だったっけ?」シューヤの話があちこち飛ぶのは、いつものこと。なのに、今日の僕には付いていけない。まるで何にもなかったみたいに、シューヤは普段と変わらない。僕だけがあのことを引きずっているみたいで、一歩前を行く紺色のパーカーが、ドンドン憎らしく見えてくる。

④今日の昼休み、友達5人で喋っているうちに、「どっちが好き?」って話になった。「海と山は?」「夏と冬は?」「ラーメンとカレーは?」「歯ブラシの固いのと柔らかいのは?」みんなで順に質問を出し合い、「海」「海」「山」「海 」と、ポンポン答えていく。

⓹そのテンポに、僕だけ付いていけなかった。「どっちかなあ」とか「どっちもかな」とか、一人で ゴニョゴニョ言っていたら、シューヤが急にイラついた目で僕を睨んだんだ。「どっちも好きっていうのは、どっちも好きじゃないのと、一緒じゃないの?」先の尖った鋭いものが、みぞおちの辺りにズキッと刺さった。そんな気がした。

⑥そのまま今も刺さり続けて、歩いても、歩いても、振り落とせない。返事をしない僕に白けたのか、シューヤの口数も次第に減って、大通りの歩道橋を渡る頃には、二人してすっかり黙り込んでいた。階段を上るシューヤと僕との間に、距離が開く。広がる。

⑦ここ1年でグンと高くなった頭の位置。逞しくなった足取り。僕より半年早く生まれたシューヤは、これからもずっと、どんなこともテンポよく乗り越えて、グングン前へ進んでいくんだろう。

⑧「はぁ」声にならない溜息が、僕の口から零れて、足元の影に溶けてゆく。どうして、僕、 すぐに立ち止まっちゃうんだろう? 思っていることが何で言えないんだろう? 

⑨僕は海のこんなところが好きだ。山のこんなところも好きだ。その「こんな」をうまく言葉にできたなら、シューヤとちゃんと肩を並べて歩いていけるのかな?「どっちも好き」と「どっちも好きじゃない」がいっしょなら、「言えなかったこと」と「なかったこと」もいっしょになっちゃうのかな? 考えるほどにみぞおちの辺りが重くなる。

⑩市立公園内の遊歩道に差し掛かった頃には、僕はシューヤに三歩以上も遅れを取っていた。もうダメだ。追いつけない。諦めの境地で、僕は天を仰いだ。信じがたいものを見たのは、その時だった。

⑪空一面からシャワーの水が降ってきた。もちろん、そんなわけはない。なのに、なぜだか咄嗟にプールの後に浴びるシャワーが浮かんだのは、公園の新緑が振りまく初夏の臭いのせいか もしれない。

⑫「うおっ」「何、これ?」 頭に、顔に、体中に打ちつける水滴を雨と認めるのには、少し時間がかかった。晴れているのに雨なんて、不自然すぎる。僕とシューヤはむやみにジタバタし、意味もなく飛んだり跳ねたりして、瞬く間に天気雨が通り過ぎていくと、互いの濡れた頭 を指さし合って笑った。

⑬本当に、アッという間のことだったんだ。ザザッと水が降ってきて、何かを洗い流した。シューヤの気取った前髪がペタっとなったのが愉快で、僕は散々腹を抱え、気が付くと、みぞおちの異物が消えてきた。

⑭単純すぎる自分が恥ずかしくなったのは、笑いの大波が引いてからだ。うっかりはしゃいだバツの悪さを隠すように、僕はスッと目を伏せた。アスファルトの水溜まりに、西日の反射がキラキラ光る。 その眩しさに背中を押されるように、「今だ 」と思った。今、言わなきゃ、きっと二度と言えない。「僕、晴れが好きだけど、たまには、雨も好きだ」勇気を振り絞った割には、しどろもどろの頼りない声が出た。

⑮「ほんとに両方、好きなんだ?」シューヤは、しばし、 瞬きを止めて、マジマジと僕の顔を見つめ、それからコックリ頷いた。シューヤにしては珍しく言葉がない。なのに、分かってもらえた気がした。

⑯「行こっか?」「うん」濡れた地面にさっきよりも軽快な足音を刻んで、僕たちはまた歩き出した。

【2】シューヤ

⑰なにも なかったみたいにふるまえば、なにも なかったことに なる。そんなあまいかんがえをすてたのは、こーもんをでてからすーふんご、さいしょのかどまがったあたりだっ た。どんなにひっしわだいをふっても、リツ「うん」と も「すん」とも いわない。せなかに かんじるけはいは、つめたくなるばかり。やっぱり、リツおこってるんだ。そりゃ、そーだ。

ひるやすみ、みんなではなしをしていたとき、はっきりしないリツにジリジリして、つい、いわなくてもいいことをいった。かるくつっこんだつもりが、リツかおをみて、おもくひびいてしまったのが わかった。「まずい」とおもうも、もーおそい

いこー、ぜったいにぼくかおをみよーとしないリツのことがきになってやきゅーれんしゅーをやすんでまでげんかんぐちまちぶせをしたのに、いざならんであるきだすと、きまずいちんもくたえられず、またペラペラとよけいなことばかりしゃべっているじぶんがいた。「このまえ、きゅーしょくプリンがでてから、もー、ずいぶんたつよな」「むしばしぜんになおればなあ」「ヤマダんちのねえちゃんいちりんしゃとくいなの、しってたか?」なにをいっても、せなかごしにきこえてくるのは、さえないあしおとだけ。ぼくがしゃべればしゃべるほど、そのおととおのいていくようながする。

⑳ふいにははおやこごとあたまをかすめたのは、げこうちゅーのひとかげが あっちこっちえだわかれして、みちあいてきたころだった。「シューヤ、あなたおしゃべりなくせして、どうしてかいわキャッチボールができないの? かいわっていうのあいてことばをうけとめて、それを きちんとなげかえすことよ。あなたひとりでポンポンたまほーっているだけで、それじゃ、ピンポンかべうちと いっしょ」

㉑「ピンポン? なんだ、そりゃ?」と そのとき おもったけど、いま、こうしてかべみたいにだまりこくっているリツあいてにしていると、そのいみがわかるようながしてくる。たしかに、ことば かるすぎる。ポンポン、むだにうちすぎる。もっと じっくりねらいさだめて、いいたまをなげられたなら、リツだって なにかかえしてくれるんじゃないか。

㉒でも、いいたまって、どんなのだろー? かんがえたとたんに、したとまった。なにもいえないことばが でない。どうしよー。あわてるほどにぼくくちうごかなくなって、ぎゃくに、あしリツからにげるよーにスピードまして いく。

むごんのままほどーきょーわたったさきに、しかも、しりつこーえんがまちうけていた。みちりょーがわから きぎこずえがたれこめたとおりみちひとごえも、くるまおとも、こーじそーおんも きこえないみどりトンネルぼくは、このしずけさが、だいのにがてだった。

せいかくゆーと、だれかといるときのちんもくにがてだ。たちまち、そわそわとおちつきを なくす。なにか いわなきゃって、あせるやきゅーチームにはいるまえ、リツと よくいっしょにかえっていたころも、ぼくは この こーえんをとおりかかるたび、しんとしたくーきをかきまぜるみたいに、ピンポンだまらんだせずに いられなかった。リツの ほーはちんもくなんて ちっともきにせず、いつだって、マイペースなものだったけど…

㉕そっとうしろをふりかえと、やっぱりきょーリツは、おっとりといっぽいっぽを きざんでいる。まぶしげにほそめこもれびをふりあおぐしぐさにも、よゆーが みてとれる。ぼくないおちつきっぷりに みいっていると、とつぜんリツりょーめがおおきくみひらかれた

㉖「なんだ?」とおもうまもなく、ぼくほおに さいしょのいってきが あたった。おおつぶみずたまが、みるみるじめんをおおっていく。「てんきあめ」 あたまではわかっていながらも、ピンポンだまのことばかりかんがえていたせいか、そらからジャンジャンふってくるそれが、ぼくにはいっしゅん、むすうのしろいたまみたいにうつったんだ。

ぼくむだほーってきたたまのぎゃくしゅー。「うおっ」と思わず飛び上がったら、うしろからも「なに、これ?」とリツこえがして、ぼくたちぜんしんあめをあびながら、しばらくの あいだ、バタバタとあばれまくった。はねあがるみずしぶきびしょぬれくつ。たがいのあわてっぷり。なにもかもがむしょーにおかしくて、あめが とおりすぎるなり、わらいが あふれだした。リツもいっしょにわらってくれたのがうれしくてぼくことさらにおおごえをはりあげた。

㉘「はっ」としたのは、ばくはつてきなわらいさったあと、リツがきゅーにひとみをけわしくして、つぶやいたときだ。「 ぼくはれがすきだけど、たまにあめも すきだ。ほんとにりょーほー、すきなんだ」

㉙たしかに、そーだ。はれがいいけど、こんなあめならだいかんげい。どっちも すきってことも ある。こころさんせいしながらも、ぼく とっさに それをことばにできなかった。こんなときに かぎってくちうごかず、できたのは、だまってうなずくだけ。なのに、なぜだか リツあめあがりみたいなえがおに もどっ て、ぼくうなずきかえしたんだ。

㉚「いこっか?」「うん」しめったつちにおいがただようトンネルを、リツと ならんでふたたびあるきだしながら、「ひょっとして…」とぼくおもった。なげそこなった。でも、ぼくはじめてリツことばをちゃんとうけとめられたのかもしれない。

ベトナムご

⑰Nếu cứ cư xử như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, thì mọi chuyện sẽ coi như chưa từng có. Tôi đã vứt bỏ suy nghĩ ngây thơ đó vào khoảng vài phút sau khi ra khỏi cổng trường, ngay khi vừa rẽ qua góc đường đầu tiên. Dù tôi có cố gắng tìm chủ đề để nói chuyện đến mức nào đi chăng nữa, Ritsu cũng chẳng thèm đáp lại một tiếng “ừ” hay “ừm” nào. Cảm giác có ai đó đang nhìn sau lưng tôi càng lúc càng lạnh lẽo. Quả nhiên, Ritsu đang giận thật. Đúng là vậy.

⑱Giờ nghỉ trưa, khi cả nhóm đang trò chuyện, tôi cảm thấy bực bội vì Ritsu quá mơ hồ, nên đã buột miệng nói ra những điều không nên nói. Tôi chỉ định trêu đùa nhẹ nhàng, nhưng khi nhìn vào khuôn mặt của Ritsu, tôi nhận ra rằng lời nói đó đã gây ra tác động nặng nề. Dù nghĩ “Không ổn rồi”, nhưng đã quá muộn.

⑲ Từ đó trở đi, tôi lo lắng vì Ritsu tuyệt đối không thèm nhìn mặt tôi, đến nỗi tôi còn bỏ buổi tập bóng chày để mai phục ở cửa ra vào. Nhưng khi chúng tôi đi song song bên nhau, tôi không chịu nổi sự im lặng khó xử, và lại thấy mình đang lảm nhảm toàn những chuyện thừa thãi. “Lần trước, từ khi có bánh pudding trong bữa trưa ở trường, đã qua khá lâu rồi nhỉ”, “Giá mà sâu răng tự khỏi được thì tốt”, “Em có biết chị nhà Yamada rất giỏi đi xe đạp một bánh không?” Dù tôi nói gì đi nữa, từ phía sau lưng chỉ nghe thấy tiếng bước chân uể oải. Càng nói, tôi càng có cảm giác tiếng bước chân ấy càng xa dần.

⑳ Bỗng dưng lời cằn nhằn của mẹ lướt qua đầu tôi, đó là lúc những bóng người tan học tản ra khắp nơi, đường phố bắt đầu vắng vẻ. “Shuya, con hay nói thế mà sao lại không thể đối đáp được nhỉ? Đối thoại là phải tiếp nhận lời của đối phương, rồi trả lời lại một cách đàng hoàng. Con chỉ đang tự mình ném bóng liên tục thôi, thế thì cũng giống như đánh bóng bàn vào tường vậy.”

㉑ “Bóng bàn? Cái gì thế?” Lúc đó tôi đã nghĩ vậy, nhưng bây giờ, khi đối diện với Ritsu đang im lặng như bức tường thế này, tôi có cảm giác như mình đã hiểu ý nghĩa của câu nói đó. Quả thực, lời nói của tôi quá hời hợt. Tôi ném bóng quá nhiều một cách vô ích. Nếu tôi nhắm mục tiêu kỹ lưỡng hơn và ném được một quả bóng hay, có lẽ Ritsu cũng sẽ trả lời lại tôi chăng.

㉒Nhưng, một quả bóng tốt là như thế nào nhỉ? Ngay khi nghĩ đến điều đó, lưỡi tôi bỗng dưng cứng đơ. Tôi không thể nói gì cả. Lời nói không thốt ra được. Phải làm sao đây. Càng hoảng loạn, miệng tôi càng không cử động được, ngược lại, đôi chân lại tăng tốc như muốn chạy trốn khỏi Ritsu.

㉓Vượt qua cầu đi bộ trong im lặng, phía trước lại là công viên thành phố đang chờ đợi. Con đường với những ngọn cây rủ xuống từ hai bên. Một đường hầm xanh không nghe thấy tiếng người, tiếng xe cộ hay tiếng ồn của công trường. Tôi rất ghét sự tĩnh lặng này.

㉔Nói chính xác hơn, tôi ghét sự im lặng khi ở bên ai đó. Ngay lập tức, tôi trở nên bồn chồn và mất bình tĩnh. Tôi sốt ruột nghĩ rằng mình phải nói gì đó. Trước khi gia nhập đội bóng chày, vào thời gian thường về nhà cùng Ritsu, mỗi khi đi qua công viên này, tôi không thể không đánh bóng liên tục, như thể để khuấy động bầu không khí tĩnh lặng ấy. Còn Ritsu thì chẳng hề bận tâm đến sự im lặng, luôn sống theo nhịp điệu riêng của mình.

㉕Tôi nhẹ nhàng quay đầu lại, quả nhiên hôm nay Ritsu vẫn đang bước đi chậm rãi, từng bước một. Cử chỉ nhíu mắt vì chói lóa và ngước nhìn những tia nắng lọt qua kẽ lá cũng toát lên sự thong thả. Khi tôi đang mải mê ngắm nhìn sự điềm tĩnh mà tôi không có, đột nhiên, đôi mắt Ritsu mở to.

㉖ Chưa kịp nghĩ “Có chuyện gì vậy?”, giọt nước đầu tiên đã rơi trúng má tôi. Những hạt nước to dần dần phủ kín mặt đất. “Mưa rào”. Dù trong đầu tôi đã hiểu điều đó, nhưng có lẽ vì chỉ nghĩ đến những quả bóng bàn nên những giọt nước rơi ào ạt từ trên trời xuống, trong mắt tôi trông như vô số quả bóng trắng trong chốc lát.

㉗Đó là sự trả đũa của những quả bóng mà tôi đã vô ích ném đi. Khi tôi bất giác nhảy lên kêu “Ồ!”, từ phía sau cũng vang lên giọng Ritsu hỏi “Cái gì thế này?”, và chúng tôi, trong khi bị mưa ướt sũng cả người, đã vùng vẫy loạn xạ trong một lúc. Những tia nước bắn tung tóe. Đôi giày ướt sũng. Sự hoảng loạn của cả hai. Mọi thứ đều vô cùng buồn cười, và ngay khi cơn mưa qua đi, tiếng cười bùng nổ. Tôi rất vui vì Ritsu cũng cười cùng, nên tôi càng cười to hơn.

㉘ Điều khiến tôi giật mình là sau khi tiếng cười bùng nổ lắng xuống, Ritsu đột nhiên nheo mắt lại và thì thầm: “Tớ thích trời nắng, nhưng thỉnh thoảng, tớ cũng thích mưa. Thực sự là tớ thích cả hai.”

㉙ Đúng vậy, đúng là thế. Tôi thích trời nắng, nhưng mưa như thế này thì tôi rất hoan nghênh. Cũng có thể là tôi thích cả hai. Dù trong lòng đồng ý, nhưng tôi không thể thốt ra lời ngay lập tức. Chỉ có lúc này miệng tôi lại cứng đơ, và tất cả những gì tôi làm được là im lặng gật đầu. Thế mà, không hiểu sao Ritsu lại nở nụ cười như sau cơn mưa, và gật đầu đáp lại tôi.

㉚ “Đi thôi?” “Ừ.” Trong khi cùng Ritsu bước đi trên con đường hầm ngập tràn mùi đất ẩm ướt, tôi chợt nghĩ: “Liệu có phải là…” Tôi đã bỏ lỡ cơ hội. Nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thực sự hiểu được những lời Ritsu nói.

かんじ

⑰何もなかったみたいに振る舞えば、何もなかったことになる。そんな甘い考えを捨てたのは、校門を出てから数分後、最初の角を曲がった辺りだっ た。どんなに必死で話題を振っても、リツは「うん」と も「すん」とも言わない。背中に感じる気配は、冷たくなるばかり。やっぱり、リツは怒ってるんだ。そりゃそうだ。

⑱昼休み、みんなで話をしていたとき、はっきりしないリツにジリジリして、つい、言わなくてもいいことを言った。軽く突っ込んだつもりが、リツの顔を見て、重く響いてしまったのが 分かった。「まずい」と思うも、もう遅い。

⑲以降、絶対に僕の顔を見ようとしないリツのことが気 になって、野球の練習を休んでまで玄関口で待ち伏せをしたのに、いざ並んで歩き出すと、気まずい沈黙に耐え られず、またペラペラと余計なことばかり喋っている自分がいた。「この前、給食でプリンが出てから、もう ずいぶん経つよな」「虫歯が自然に治ればなあ」「山田んちの姉ちゃん、 一輪車が得意なの、知ってたか?」何を言っても、背中越しに聞こえてくるのは、冴えない足音だけ。僕が喋れば喋るほど、その音は遠のいていくような気がする。

⑳不意に母親の小言が頭を掠めたのは、下校中の人影があっちへこっちへ枝分かれして、道が空いてきた頃だった。「シューヤ、あなたお喋りなくせして、どうして会話のキャッチボールができないの? 会話っていうのは、相手の言葉を受け止めて、それをきちんと投げ返すことよ。あなたは一人でポンポン球を放っているだけで、それじゃ、ピンポンの壁打ちと いっしょ」

㉑「ピンポン? なんだ、そりゃ?」とその時は思ったけど、今、こうして壁みたいに黙りこくっているリツを相手にしていると、その意味が分かるような気がしてくる。確かに、僕の言葉は軽すぎる。ポンポン、無駄に打ちすぎる。もっとじっくり狙いを定めて、いい球を投げ られたなら、リツだって何か返してくれるんじゃないか。

㉒でも、いい球って、どんなのだろう? 考えた途端に、舌が止まった。何も言えない。言葉が出ない。どうしよう。慌てるほどに僕の口は動かなくなって、逆に、足はリツから逃げるようにスピードを増して いく。

㉓無言のまま歩道橋を渡った先には、しかも、市立公園が待ち受けていた。道の両側から 木々の梢が垂れ込めた通り道。人声も、車の音も、工事の騒音も聞こえない緑のトンネル。僕は、この静けさが大の苦手だった。

㉔正確に言うと、誰かといる時の沈黙が苦手だ。たちまち、そわそわと落ち着きをなくす。何か言わなきゃって、焦る。野球チームに入る前、リツとよく一緒に帰っていた頃も、僕はこの 公園を通りかかるたび、しんとした空気をかき混ぜるみたいに、ピンポン玉を乱打せずに いられなかった。リツのほうは沈黙なんてちっとも気にせず、いつだって、マイペースなものだったけど。

㉕そっと後ろを振り返ると、やっぱり今日もリツは、おっとりと一歩一歩を 刻んでいる。眩しげに目を細め、木漏れ日を振り仰ぐ仕草にも、余裕が見て取れる。僕にはない落ち着きっぷりに見入っていると、突然、リツの両目が大きく見開かれた。

㉖「なんだ?」と思う間もなく、僕の頬に最初の一滴が当たった。大粒の水玉が、みるみる地面を覆っていく。「天気雨」 頭では分かっていながらも、ピンポン玉のことばかり考えていたせいか、空からジャンジャン降ってくるそれが、僕の 目には一瞬、無数の白い玉みたいに映ったんだ。

㉗僕が無駄に放ってきた球の逆襲。「うおっ」と思わず飛び上がったら、後ろからも「なに、これ?」とリツの声がして、僕たちは全身に雨を浴びながら、しばらくの 間、バタバタと暴れまくった。跳ね上がる水しぶき。びしょ濡れの靴。互いの慌てっぷり。何もかもが無性におかしくて、雨が通り過ぎるなり、笑いが溢れ出した。リツも一緒に笑ってくれたのが嬉しくて、僕は殊更に大声を張り上げた。

㉘「はっ」としたのは、爆発的な笑いが去った後、リツが急に瞳を険しくして、呟いた時だ。「 僕、晴れが好きだけど、たまには、雨も好きだ。ほんとに両方、好きなんだ」

㉙確かに、そうだ。晴れがいいけど、こんな雨なら大歓迎。どっちも好きってことも ある。心で賛成しながらも、僕は とっさに それを言葉にできなかった。こんな時に限って口が動かず、できたのは、黙って頷くだけ。なのに、なぜだかリツは雨上がりみたいな笑顔に戻っ て、僕に頷き返したんだ。

㉚「行こっか?」「うん」湿った土の匂いが漂うトンネルを、リツと並んで再び歩き出しながら、「ひょっとして…」と僕は思った。投げ損なった。でも、僕は初めて、リツの言葉をちゃんと受け止められたのかもしれない。

かえりみち